Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013

Marina Bay Sands























Marina Bay Sands - Nơi mình muốn đến ở 1 lần trong đời.
MBS là đây. Cái giá để ở 1 đêm không phải rẻ nhưng ít nhất thỏa được ước mong :)
Phòng ốc thì bình thường, có khi còn thua những khách sạn 5 sao ở Việt Nam. Tuy nhiên, hồ bơi top on top & là hồ bơi cao nất nhì thế giới (200m) & được thiết kế quá đặc biệt, quá đẹp nên ăn tiền là ở chỗ này.
Tuy nhiên, ở 1 lần rồi thôi :) 

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013

Về một thành phố tôi đã xa - Trịnh Công Sơn

Một bài viết của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn về TP Quy Nhơn

Về một thành phố tôi đã xa

Gần ba mươi năm tôi chưa trở lại với Quy Nhơn. Cái ý niệm về thời gian bao giờ cũng gây cho tôi một nỗi buồn. Dạo ở đó tôi còn trẻ và tôi yêu biển vô cùng.

Biển nhớ là bài hát tôi viết cho những đường phố Quy Nhơn. Những đường phố và biển và một người bạn gái hằng đêm cùng tôi ngồi nhìn biển. Điều ấy bây giờ đã trở thành quá khứ nhưng trong tôi Quy Nhơn vẫn còn rõ như một tấm gương. Một tấm gương mà tôi có thể nhìn thấy tôi trong ấy.


Tôi soi vào quá khứ và tôi nhìn thấy tôi ở biển trong những ngày biển động và biển lặng. Tôi nhìn thấy tôi lang thang trên đường phố Quy Nhơn một mình. Một mình đánh billard ở đường Võ Tánh. Một mình nằm ngủ trong căn nhà trọ vào giờ giấc mà mọi người sum họp vui vầy với nhau.

Dạo ấy còn trẻ mà sao cô đơn quá sức. Thỉnh thoảng người bạn gái đến gọi cửa trong giấc ngủ lưng chừng và bảo tôi đêm nay trăng đẹp quá hãy ra ngoài biển ngồi chơi. Biển Quy Nhơn đẹp nhưng hơi bẩn. Người bạn ấy bây giờ chồng con bề bộn hay nhàn nhã, không hiểu khuôn mặt ấy giờ đây như thế nào. Đừng nhắc lại quá khứ vì mỗi lần nhắc lại thì lòng trống trải buồn thiu.

Có những căn nhà trống gió thổi lùa qua mọi ngõ ngách. Tâm hồn con người cũng có lúc gió lạnh cũng lùa quanh. Đừng nhắc lại dĩ vãng. Nó đẹp nhưng không ích lợi gì cả. Chúng ta sống cho mỗi ngày hôm nay. Hôm nay cũng là quá khứ và chúng ta cố giành giựt với thời gian để biến ngày hôm nay thành một hiện tại vô tận.

Quy Nhơn có những tháp Chàm đứng một mình lặng lẽ nghìn năm “mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ”. Cái giấc mộng dài nó buộc con người không được quên và phải nhớ về những dấu tích đã in thành vết không tàn phai trên tâm hồn mỗi con người. Tôi luôn luôn là người đãng trí. Tôi đã quên nhưng vẫn có kẻ tỉnh táo không bao giờ quên bất cứ một điều gì cứ mãi quanh quẩn cuộc đời tôi để nói khẽ vào tai tôi điều tôi không muốn nhớ nữa.

Quy Nhơn không hiểu còn thơ mộng như thời tôi những năm hai mươi tuổi? Cái tuổi ấy nhìn gì mà chẳng đẹp. Tôi vốn yêu người và yêu thiên nhiên. Có thể rất gần đây tôi sẽ chuẩn bị một chuyến trở về Quy Nhơn để tần ngần ngồi nhìn một bờ biển của những ngày xưa, lúc một hạt cát cũng đủ làm tôi cảm động.

Trịnh Công Sơn (1988)

Thứ Hai, 18 tháng 3, 2013

Thôi nôi Di Di






Chúc mừng sinh nhật 1 tuổi con gái. Mong con luôn được bình an, sức khỏe & mau ăn chóng lớn.
Ba mẹ yêu con :)

Thứ Tư, 13 tháng 3, 2013

5-year marriage anniversary


HAPPY ANNIVERSARY!
If counting "married time" it has been 5 years
But if counting "loving time", it has been 10 years

Still together, still full of love

Wishing to have a 10, 20, 30, 40... & more anniversary :)

Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2013

Di Di


Con ở nhà tên Di Di. Lúc đầu má mi định đặt tên con là Thiên Di nhưng ba sợ mọi người gọi nhầm sang tên Duy nên ba đòi đổi thành Thiên Ngân trong giấy khai sinh. & vì ba chiều mẹ nên kêu con là Di Di.

Con thích cười. Con thích đòi má mi ẵm. Con thích chơi với chị 2 Kim. 10 tháng, con thích đứng chững, biết xỏ tay khi mặc áo, bị muỗi chích ngứa biết gãi. Thích ngồi trong xe hơi chỗ tay lái để "quậy". Con thích chơi đồ chơi mới nhưng chơi được chút xíu là giục ngay. Con ăn cái gì cũng ăn: phô mai, kem flan, cháo, cơm, bánh chưng, tàu hũ, bánh biscuit, kẹo chocolate & cả sầu riêng. & thứ gì cầm trong tay là con cũng đút vào miệng. Hôm rồi má mi dắt đi công viên chơi, cái lá me vô tình rớt xuống người con, thế là con nhanh tay bỏ ngay vào miệng nuốt luôn. Xong 1 hồi ói ra cho bằng được (cái gì là "sinh vật lạ" không phải đồ ăn muh con lỡ nuốt vào miệng là nhất định con sẽ ói ra. Giấy & hình dán cuột Mickey là thứ con hay ói ra nhất. Bởi vậy mỗi lần canh chừng con là má mi cứ sợ con bốc bỏ đồ tầm bậy dzô miệng).

Con biết phân biệt người lạ người quen nhưng chơi 1 hồi con cũng chịu người lạ. Con ít khóc hơn chị 2 hồi đó, dễ chịu hơn chị 2 hồi đó. Con thích coi Xuân Mai. Khi chưa buồn ngủ mà má mi bắt đi ngủ là la um sùm trời đất.

Dạo này con không muốn cái gì là hay nhăn nhó, thích kêu "ba ba cha cha". Con có xe tập đi & con chạy từ nhà trên xuống nhà dưới. Mang vớ chân là con thích tháo ra. Con ghét bị lấy mũi, con thích được ráy lỗ tai.   
Con thích được đẩy trên xe đẩy đi lòng vòng khu phố, đi siêu thị, đi công viên. Có lúc bú sữa thật nhanh, lúc thì bú lơi nhơi. Nếu để 1 nhà đồ chơi thì con sẽ chơi hòai chơi hòai khỏi cần ăn khỏi cần bú :).

Má mi yêu thương con & chị 2 vô bờ bến. Má sẽ viết về con nữa khi con tròn 1 tuổi nhé :)