Thứ Ba, 22 tháng 9, 2009

Sáng nay nghe mưa quanh mình...


Bất chợt sáng nay mở blog của ông anh kết nghĩa ngòai Huế thấy có video clip của Secret Garden bài Adagio quá hay, chợt lùng sục khắp Google để search doanload về cho được. Không hiểu sao tìm hòai đỏ con mắt chẳng thấy. Bỏ cả công việc để tìm. Chỉ tòan xem được chứ chẳng down được cái video clip đẹp vậy. Cuối cùng an ủi cũng kiếm được cái file mp3 để upload lên blog cho mọi người cùng thưởng thức.

Tự nhiên thấy ngộ, ông anh mình cũng viết blog. Click vào xem thì chẳng thấy viết gì, chỉ vỏn vẹn câu "Mình ghét blog". Hà hà, ghét nhưng vẫn làm blog. Chắc có lẽ ông anh cũng đua đòi như con em này thôi. Cứ hẹn ra Huế thăm ông anh nhưng cứ hẹn hòai. Hứa thật nhiều rồi thất hứa cũng thật nhiều. Lần đó ra Quảng Trị có pass by Huế nhưng chỉ pass by thôi, không ở lại nên cũng đành lỗi hẹn. Ông anh chẳng bao giờ trách. Chỉ than thở khi vô tình gặp con em này trên mạng mà thôi.

Ông anh đáng yêu lắm. Ông anh sẵn sàng nghe nhỏ em này trút bầu tâm sự mọi lúc mọi nơi. Ông anh sẵn sàng giúp nhỏ em này những việc mà nhỏ em này biết chỉ có thể nhờ ông anh thì mới làm nên chuyện mà thôi. Giúp tất. Giúp chẳng suy nghĩ. Giúp chẳng màng công cán. Giúp vì muốn nhỏ em mình vui.

Nhỏ em này tệ lắm. Lại hứa cái hộp quẹt Zippo nhưng vẫn không mang tặng ông anh được. Lại hứa. Thực tế kỳ đó ông chồng có về Mỹ & có mua rồi. Nhưng ông chồng lại để đâu mất tiêu nên cuối cùng cũng không có cái Zippo đó làm quà cho ông anh được. Thật tệ. Tệ... thua vợ thằng Đậu.

Vậy mà ông anh vẫn không trách cứ. Vẫn vui vẻ, vẫn cười xuề xòa. Và vẫn yêu thương đứa em gái này như ngày nào.

Ngày đó nhỏ em này biết ông anh lúc mới có 16 tuổi. Ôi thôi cái tuổi chẳng biết gì. Chỉ biết rằng ông anh có nhiều tài lắm. Ông anh lãng tử lắm. Chẳng biết rằng ông anh rất thương nhỏ em này vì nhỏ em này lí lắc, quậy & lì lợm nữa.

Sáng nay mưa đó. Nghe nhạc của ông anh lại nhớ ông anh rồi. Tự dưng ngày xưa lại ùa về. Lâu lắm rồi em không viết được những dòng ngây ngô dễ thương như vậy.

Cảm ơn ông anh nhé. Cảm ơn Adagio. Cảm ơn Secret Garden!

Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2009

Bad week của cả nhà


Tuần rồi cả nhà đều bị xui xẻo. Mẹ là người xui xẻo đầu tiên. Lần thứ hai, Mẹ lại bị mất bóp, mất tiền, mất giấy tờ. Cái xui là mẹ lại mất bóp ngay trong phòng làm việc. Vẫn kịch bản cũ, tụi ăn cắp giả vờ là khách hàng rồi vào lấy cắp. Người kế đến là Ba. Ba đi mộ ông nội. Trên đường đi, ba bị té xe trầy xướt tùm lum hết. Trầy mặt, trầy tay, trầy chân. Ba phải nghỉ ở nhà mấy ngày không phụ mẹ được. Người kế đến là mình. Mình bị cảm sốt ho, ọc sữa, tiêu chảy. Mình bị từ bữa giờ chưa hết nữa. Mẹ đưa mình đi bệnh viện khám hoài luôn. Mình uống thuốc quá chòi luôn. Hôm qua mình đã khỏe tí làm Ba Mẹ mừng quá nhưng hôm nay mình lại ho lại & tiêu chảy nữa chứ. Mẹ lại đưa mình đi bệnh viện. Mỗi lần đi là mình đi taxi không hà. Ba mẹ không ngại tốn tiền. Chỉ mong mình an toàn & chóng khỏe mạnh thôi.

Mẹ nhìn thấy mình ho mẹ khóc luôn. Mẹ ước gì có thể bệnh thay cho mình. Hổng biết sao kỳ này mình bị bệnh nữa vì tối ngủ dậy cái bị sốt xong chuyển qua ho xong chuyển qua ói, uống thuốc nhiều quá lại bị rối loạn tiêu hóa đi chảy nữa. Đã vậymình chẳng ăn gì được. Chỉ uống sữa thôi. Uống sữa thôi mà còn bị ọc sữa nữa đó. Mẹ lo cho mình lắm. Bà ngoại cũng lo cho mình nữa. Ba cũng lo cho mình nữa. Mình được nhiều người chăm sóc vậy mà mình cũng chưa khỏi nữa.

Mẹ chỉ mong mình khỏe thôi để mẹ yên tâm làm việc. Tự nhiên từ hôm mất bóp đến giờ mẹ lại làm ăn được. Booking vô ào ào. Khách hàng đến nhiều lắm. Mẹ lại càng busy hơn. Mẹ muốn được rảnh rang tí để ở bên mình nhiều chút nhưng vì busy quá nên mẹ sẽ vẫn đi làm suốt. Ba nói để Ba thay phiên chăm mình. Có Ba & bà ngoại chăm mình làm mẹ cũng yên tâm lắm.

Như vậy sau khi xui xẻo, mẹ lại gặp may. Ba thì vết thương cũng đã lành từ từ. Chỉ còn mình là chưa qua được xui xẻo. Ba & Mẹ chỉ mong cho mình mong chóng khỏi bệnh để mình lại vui chơi nữa thôi. Ba & Mẹ yêu mình lắm. Mình mau mau khỏi bệnh nhé, Thiên Kim!

Thứ Hai, 7 tháng 9, 2009

Kim & xe





Ba mua cho mình 2 xe một lúc luôn. Một xe tập đi & một xe tập lái. Xe tập đi màu xanh. Xe tập lái màu hồng. Mình thích ngồi trên xe tập lái hơn. Mình ngồi xe này mình thấy comfortable, mình co 1thể quan sát được xung quanh. Lúc đầu Ba mới mua về mình ngồi im không dám cựa quậy gì hết. Bây giờ thì mình quen với xe này rồi mình quay tứ lung tung. Mình còn đứng lên nữa chứ. Mình hết sợ rồi. Buổi chiều bà ngọai hay đẩy xe mình ra đường chơi. Nếu có mẹ ở nhà, mẹ cũng hay đẩy xe cho mình để đút mình ăn. Mình thích đi ra đường chơi với mấy anh chị trong xóm. mấy anh chị cũng thích đến gần chơi xe mình lắm vì xe mình có nhạc nè, có đèn, có mấy con cá bơi qua bơi lại nữa. Mỗi lần mình bấm nút là nhạc nổi lên, cá xoay xoay là mình kêu "Cá cá". Hihi.
Còn xe màu xanh lúc đầu Ba để mình vô mình không dám đi gì hết. Mình sợ té đó. bây giờ thì mình chạy tứ tung. Chạy từ nhà trên xuống dưới bếp. Nhưng mình không thích ngồi xe này lắm vì nó không thỏai mái lắm. Mỗi lần Ba để mình vô xe là mình la um sùm. Mình tòan đòi ba ẵm không ah.
Mấy hôm nay mình coi đĩa Xuân Mai. Mình thích lắm. Mình vừa coi vừa nhún nhún. Mình nghe nhạc là mình nhún nhún vui lắm. Ba Mẹ thích nhìn mình nhún nhún vậy đó. Bà ngọai cũng thích nữa. Mỗi lần mình nhún nhún nhìn mình mắc cười lắm ah vì ai cũng cười mình hết đó.

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2009

Lại đi chơi - Lại Vũng Tàu - Lại The Imperial!






Tấm này mình ở hồ bơi với Ba

Mẹ chộp tấm này lúc mình đang ăn bánh

Mấy tấm này là lúc mình vừa tắm xong lên

Tấm này là lúc mình ở trong phòng chơi

Tấm này là buổi tối Ba Mẹ ăn tối xong đẩy mình đi chơi ngòai khách sạn

Kỳ này mình đi chơi rất là ngoan, được Ba Mẹ khen quá chòi. Mình chơi không hà, không có khóc la gì hết áh. Lần này Ba Mẹ thuê xe tự lái (Ba lái chiếc Innova) chở mình với mẹ xuống Bình dương ăn tiệc. Tiệc này là của một bác phụ huynh đãi con bác đậu visa đi du học Mỹ. Là mẹ làm hồ sơ cho con bác đi. Bác mời ba mẹ rồi có mời những bạn bè phụ huynh khác nữa (nhằm mục đích quả ng cáo cho Ba mẹ). Bởi vậy Ba Mẹ đi xe hơi xuống đó. (Business is business mà). bác mời tiệc buổi trưa Thứ bảy tuần rồi. Ăn trưa xong Ba lái xe chở mình & mẹ xuống Vũng Tàu chơi đến Chủ Nhật mới về. Mình lại được ở The Imperial nữa. Thật là thích. Ba Mẹ booked package room including seafood barbecue buổi tối Thứ Bảy luôn. Ba Mẹ thì ăn barbecue, mình thì ngồi xe để Ba & Mẹ thay phiên nhau đẩy đi loanh quanh hồ bơi (vì barbecue tổ chức ở hồ bơi ah). Có live music band nữa. Tối đó là Saturday nên khách sạn rất là đông. Ba mẹ rất là enjoy buổi tối đó. Ăn xong Ba Mẹ đẩy xe mình đi lòng vòng ngòai khách sạn, qua khu The Imperial Plaza. Mình ngồi xe một lúc mình buồn ngủ là Ba Mẹ cho mình về phòng ngủ.

Sáng hôm sau, ăn sáng xong Ba lái xe chở mẹ chạy dọc biển, chạy đường biển đó xa ơi là xa. Chạy hòai hòai không hết con đường luôn. Mình ngồi trong xe Ba chạy êm quá làm mình ngủ trên tay mẹ luôn. Đợt này đi mình tòan ngủ trên xe không hà. Lúc chiều ba lái xe về mình cũng ngủ ngon lành trong xe ah, trên cái baby seat của mình. Hàhà, mình có một chuyến đi thật là đã!

Thứ Ba, 25 tháng 8, 2009

Duyên nợ


Mình gặp nhau đúng là do duyên nợ. Chắc chẳng ai có thể hiểu rõ mình đúng là duyên nợ hơn em & anh & gia đình anh. Nhiều người nói em có phước vì có được anh. Rằng anh là người đàn ông biết yêu thương em, biết chăm sóc con & biết lo lắng quan tâm cho cả em & con. Nhiều người nói như vậy vì em đã khoe anh với nhiều người đó.

Em kể cho nhiều người rằng em đã được anh yêu thương như thế nào. Em vẫn nhớ như in lúc em bị ngất ở Spa cũa Life Resort trong lần thứ hai mình đến đó. Anh đã rất lo lắng & anh đã bên cạnh em suốt cho đến khi em tỉnh. Anh đã cõng em suốt đọan đường từ Spa về phòng mình. Anh đã cõng em đi như thế vì anh biết em mới ngất dậy và vẫn còn yếu. Em vẫn nhớ như in những chăm sóc & cận kề bên em khi em nằm viện sinh con. Anh lau mình cho em, anh không ngại gì cả. Một mình anh vừa chăm con vừa chăm em - chăm một bà đẻ. Em vẫn không quên được khi em nằm đó thiêm thiếp vì sốt. Em mê mê nhưng em chợt tỉnh vì em biết có ai đó đang lấy nước ấm lau mình cho em, lau mặt, lau tay, lau chân. Em chợt tỉnh & chợt mở mắt khi thấy anh là người đang làm những việc đó cho em. Anh không biết em đã xúc động như thế nào đâu. Lúc đó quả thật em chỉ muốn ôm anh & hôn anh mà thôi. Lúc đó em hạnh phúc lắm & em biết anh đã nhớ lời cô y tá dặn khi cô biết có khả năng em sẽ bị sốt. Lúc đó em hạnh phúc lắm. Em còn nhớ khi anh thấy em đau đớn tập từng bước đi chầm chậm vì vết mổ chưa lành, anh đã cảm thông. Anh như cảm được cả cái đau mà em đang mang. Anh nhẹ nhàng với em & anh muốn em tập đi thật chậm.

Em đã kể cho nhiều người cách anh chăm con chu đáo như thế nào. Cách anh chơi đùa với con, thay tã cho con, dỗ con ngủ, cho con ăn, cho con uống thuốc, xi con đi pipi, giỡn với con, hôn con, ôm con, yêu thương con, mua quà về cho con, nữa đêm dậy đắp mền cho con... Anh làm everything. Anh làm còn tốt hơn em nhiều lần nữa. Em đã khoe với tất cả mọi người anh là người cha tuyệt vời. Em không hề nói khóat. Anh là một người cha tuyệt vời của con chúng ta. Bởi vậy chả trách sao con cứ theo anh miết. Nó thấy anh là nó đòi ẵm. Nó nghe tiếng anh là nó đã khóc đòi rồi. Chả trách sao con yêu anh nhiều đến vậy vì nó biết anh yêu nó nhiều như thế nào.

Nhưng cũng có nhiều người nói anh cũng may mắn khi gặp được em. Cũng đúng mà, phải không anh? Em đâu cần kể ra vì sao. Anh bỏ hết tất cả ở Mỹ về đây. Em tạo cho anh & em công việc. Em sinh cho anh đứa con. Em yêu thương anh & con. Anh có cuộc sống hạnh phúc đủ đầy với em & con. Một hạnh phúc mà anh không có được trên đất Mỹ. Em biết ngòai tình yêu anh dành cho em thì em cũng phải "xứng đáng" lắm để anh chấp nhận về bên em như vậy.

Những điều này nói ra không có nghĩa mình là hòan hảo. Anh & em vẫn có những tật xấu vì mình là con người mà. Tuy nhiên những tật xấu của em. anh biết & những tật xấu của anh, em biết. Em chỉ không muốn liệt kê ra ở đây vì nếu như thế sẽ làm hỏng bài viết này mất. Hãy cứ cảm ơn ông trời, cảm ơn duyên nợ đã đưa mình đến với nhau. Làm sao để mình nợ nhau càng lâu dài, càng nhiều & tình cảm yêu thương gắn bó của gia đình bé nhỏ này cũng ngày càng mạnh hơn, tốt hơn như cái duyên cái nợ của em & anh vậy.

Thứ Hai, 17 tháng 8, 2009

Top hotel & resort (cont.)

7. Pandanus Resort - Phan Thiết - The biggest resort here - Score: 7
Mẹ ở resort này vào dịp vacation của company của mẹ. Mẹ đi nghỉ cùng với các dì đồng nghiệp trong công ty. Resort này khá đẹp & khá rộng. Mẹ ở phòng bungalow cùng hai dì nữa. Ban ngày thì đi qua đồi cát chơi, mẹ chơi trượt cát với mấy dì rất là vui, chơi ở hồ sen, chụp hình rất là xinh. Tiếc là mẹ không còn lưu mấy tấm hình đó nữa. Buổi tối thì mọi người cùng tụ lại trong 1 phòng đùa giỡn nói chuyện phiếm rất là vui. Mẹ sẽ chẳng bao giờ quên được những kỷ niệm vui vẻ đó. Giờ đây mẹ đã nghĩ công ty cũ, mấy dì đồng nghiệp của mẹ cũng đã dần nghỉ hết và mỗi người đều có một hướng phát triển riêng. Mẹ thì mở business riêng, các dì khác cũng có công việc riêng. Mẹ rất quý trọng khỏang thời gian đó. Mẹ đã rất vui vẻ, thỏai mái. Resort lại đẹp & rộng rãi. Nếu có đi Phan Thiết nữa chắc có lẽ mẹ sẽ quay lại đây thêm lần nữa.

8. White Sand Resort - Phan Thiết - It's just only ok - Score: 5
Resort này là mẹ chọn . Đó là một sai lầm. Cái trip này đi cũng gặp trouble nữa. Không có cái trip nào mà ba mẹ đi không vui vẻ như cái trip này. Đầu tiên là vụ mướn xe. Ba liên hệ thuê xe 4 chỗ có tài xế chở đi. Ba nói giá như thế nào không biết đến khi đến resort, chủ xe đòi thêm tiền trả cho tài xế nếu không bao tài xế ăn ở vì chủ xe nói ba hợp đồng chỉ trả tiền thuê xe thôi, không bao tài xế. Thế là mẹ phải trả thêm tiền cho tài xế. Thêm nữa, hôm đó mẹ lại rủ thêm chú Phát & bồ chú Phát đi. Mẹ tưởng như vậy sẽ vui hơn ai ngờ sáng đó chú Phát đến trễ làm mẹ nhăn nhó um sùm. Xe 4 chỗ, 4 người ngồi, cái băng ghế sau có ba mẹ, chú Phát ngồi chật ních làm không cựa quậy gì được. Đến resort rồi mới nhìn thấy resort này không đẹp gì hết, nhìn trên website thì thấy ok nhưng đến nơi thì đúng là chỉ ok mà thôi. Không có gì đặc sắc hết. Giá thì mắc trên trời, cả 100USD/đêm lại không include được gì cả, chỉ có mỗi breakfast thôi. Chưa hết, tối đó đi ra Phan thiết ăn tối, vô nhà hàng vừa đông đúc, vừa nóng nực vừa bực bội, tối đó ba mẹ súyt gây nhau nữa chứ. Tóm lại cái trip đó chẳng thú vị gì cả. Có được điều duy nhất là chú Phát mang theo máy chụp hình "khủng" (máy chuyên chụp ảnh chuyên nghiệp) & chú có chụp cho Ba Mẹ mấy tấm ở hồ bơi cũng khá ok. Cái trip này mẹ cũng không quên được & cái resort này mẹ sẽ chẳng bao giờ quay trở lại nữa.

9. Blue Lagoon Resort - Phú Quốc - Good resort - Sorce 7


Resort này là Ba Mẹ book cái trip đi Phú Quốc. Mẹ có post hình & viết về chuyến đi này rồi. Mình chỉ viết tí xíu về resort này nữa thôi. Resort này tương đối đẹp. Phòng ốc cũng ok. Ba Mẹ ở phòng superior sea view cũng good lắm. Service ở nhà hàng này cũng tốt nữa. Lần đó Ba Mẹ đi thì cái resort này là the best ở đó. Lúc đó có cái Saigon Phú Quốc Resort bên cạnh nhưng có vẻ không đẹp bằng. Anway, nếu có đi Phú Quốc nữa chắc Ba Mẹ sẽ thử ở bên Saigon Phú Quốc resort để xem có bằng với Blue Lagoon này không. Lần tới ba mẹ đi chắc chắn là có mình theo nữa rồi. Hihi.

Thứ Năm, 13 tháng 8, 2009

Cuộc đời là những chuyến đi


Từ bé, em đã được rong ruổi đến những nơi xa với thành phố Quy Nhơn bé nhỏ: chuyến đi Nha Trang, Đà Nẵng với Cậu 6 (hồi mười mất tuổi) trên chiếc vespa cũ kỹ, chuyến đi ra Huế với chị Hằng, dì Anh bằng xe lửa (chuyến đi đã mang đến một kỷ niệm đẹp của mối tình đầu thật dễ thương hồi... mười sáu tuổi). Mười tám tuổi, em vào Sài Gòn học & lập nghiệp, từ đây lại là xuất phát điểm của những chuyến đi sau này.


Em thật may mắn vì những chuyến đi đều thật thú vị & tràn đầy kỷ niệm. Những chuyến đi Đà Lạt, Vũng Tàu, Cần Thơ, Mỹ Tho, Phan Thiết... khi chưa có anh. Những chuyến đi Hà Nội, Nha Trang, Đà Lạt, lại Vũng Tàu, Cần Thơ, Mỹ Tho, Phan Thiết... cùng anh. Xa hơn là những chuyến đi Thái, Singapore, Malaysia, Đài Loan, Mỹ... & ngay cả Costa Rica trong những lần đi công tác & du lịch. Đó là chưa kể những stop by ở Hàn Quốc & Nhật Bản... trong những chuyến bay dài... Sau này lại tiếp tục Vũng Tàu, Nha Trang, Cần Thơ, Quy Nhơn... cùng anh & con. Thật ngộ là giờ đây Quy Nhơn đã trở thành một trong những điểm đến ưa thích của em hay nói đúng hơn là của gia đình mình.

Giờ đây, những chuyến đi của em lúc nào cũng có anh & con bên cạnh. Mình lúc nào cũng háo hức lên kế họach, book khách sạn, book vé, sắp xếp hành lý và lên đường. Những chuyến đi đã gắn liền với cuộc sống của gia đình bé nhỏ này như một phần không thể thiếu. Sáng nay em chợt thấy mình thật hạnh phúc vì em đang có một cuộc sống hạnh phúc đúng nghĩa. "Hạnh phúc là có một công việc để làm, một ai đó để yêu & một điều gì đó để mong ước". Em có hết. Em có công việc cùng anh. Em yêu anh & con. Em có những mong ước tốt đẹp cho gia đình mình. Em có hết. Ơn trời, công việc làm ăn của mình tương đối thuận lợi. Ơn trời, em & anh vẫn bên nhau sau bao giận hờn & tranh cãi của cuộc sống hàng ngày. Ơn trời, mình có một đứa con xinh xắn đáng yêu. Ơn trời, mình vẫn có sức khỏe để làm việc & tận hưởng cuộc sống.


Những chuyến đi vẫn sẽ tiếp tục, những vùng đất mới vẫn sẽ chờ đón gia đình mình đến khám phá. Những vùng đất cũ vẫn sẽ chờ đợi những bước chân này ngày về lại. Em vẫn mong ước mình vẫn sẽ đi mãi. Đi cho đến cuối cuộc đời.


Cuộc đời rất ngắn. Mỗi ngày trôi qua là một ngày chết của cuộc đời. Em muốn được sống trọn vẹn, được tận hưởng trọn vẹn. Em cố gắng để từng ngày qua là từng ngày vui sống, từng ngày ấm êm. Hạnh phúc của em đang hiện diện là từng ngày cùng làm việc với anh, cùng về nhà chăm sóc con, vui đùa cùng con. Hạnh phúc là cuối tuần được ở bên cạnh con trọn vẹn. Hạnh phúc là những chuyến đi cùng anh & con. Hạnh phúc là như thế.


Em viết những dòng này để có thể đọc lại, để lên dây cót tinh thần cho những lúc nếu có buồn phiền hay bực bội. Để em biết được em vẫn hạnh phúc & em cần trân trọng cuộc sống của mình. Để có năng lượng làm việc để lại thức hiện những chuyến đi kế tiếp.